Đêm đã khuya.
Mọi người đều đã ngủ, chỉ riêng phòng Thanh Điểu lúc này vẫn còn sáng đèn.
Trần Bình An ngồi trước bàn uống trà, Thanh Điểu đứng đối diện, dáng vẻ hơi lúng túng, hai tay cũng chẳng biết đặt vào đâu.
“Công tử, Lý tỷ tỷ hẳn đã nói với người rồi chứ?”

