Sáng sớm hôm sau.
Ánh nắng ban mai xuyên qua tầng mây chiếu rọi xuống mặt đất, len lỏi qua khung cửa sổ đánh thức Trần Bình An.
Hắn quay sang nhìn chỗ nằm bên cạnh, ngoài làn hương thơm thoang thoảng còn vương lại thì chỉ thấy chiếc trâm cài tóc Lý Hàn Y để quên.
Trần Bình An ngồi dậy, nhìn hồng ấn tử trên eo, thầm nghĩ đột phá thiên nhân cảnh quả nhiên có khác, ra chân cũng thật có lực.

