Thời gian chậm rãi trôi qua, từng nếp nhà trong Thất Hiệp Trấn cũng bắt đầu vương vít khói bếp.
Dù lúc này đã sắp đến giờ dùng bữa tối, nhưng trời vẫn chưa sập tối hẳn. Ngước lên vẫn thấy được bầu trời xanh thẳm cùng những áng mây chiều bị ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực nơi chân trời.
Trần Bình An nằm trên ghế bập bênh với vẻ mặt đầy thư thái, nhàn nhã thưởng thức cảnh đẹp hiếm có này.
Mũi ngửi hương thức ăn bay ra từ nhà bếp, tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve Đoàn Đoàn.

