Không một ai hay biết tình trạng của Trần Bình An lúc này, Bàng Ban cứ thế lặng lẽ đứng nhìn.
"Thật đáng tiếc cho một thiên tư trác tuyệt nhường này."
Lời nói dường như vẫn mang theo vẻ tiếc nuối cho sự xuất chúng của Trần Bình An, cảm thấy hắn chết đi như vậy thật uổng phí, mà hoàn toàn quên mất chính tay mình vừa mới giết chết đối phương.
Nhìn ấn ký trong tay, hắn định tiến đến lấy thánh thú huyết ngay lập tức. Thế nhưng bước chân chợt khựng lại, hắn nhíu mày nhìn về phía trước: "Sao nào, chỉ bằng mấy kẻ thiên nhân cảnh sơ kỳ các ngươi mà cũng đòi cản bước bản tọa?"

