"Tiểu tử ngươi, trưởng thành rồi đấy!"
Tạ Hiểu Phong khẽ thở dài cảm thán: "Trải qua sinh tử và cô tịch, nhiều chuyện đã nhìn thấu hơn trước kia."
"Khỉ thật, bày đặt tỏ ra thâm trầm với ta à, đi đây."
Nhìn bóng lưng Trần Bình An khuất dần, Tạ Hiểu Phong bỗng nhận ra vị Trần tiên sinh này khác xa một trời một vực so với tưởng tượng của hắn.

