Trần Bình An cũng không biết vì sao cô nương này lại kể cho mình nghe chuyện này. Có lẽ do một mình chôn giấu uất ức dưới đáy lòng quá lâu, nên nàng muốn tìm người dốc bầu tâm sự chăng.
Kể xong chuyện của mình, Hồng Thử quay đầu cười nhìn hắn: "Thế nào, thân thế của ta có phải rất ly kỳ trắc trở không?"
Trần Bình An gật đầu, chợt chỉ vào hàng kẹo hồ lô phía trước, hỏi: "Có muốn ăn kẹo hồ lô không, ta mời."
Hồng Thử thoáng ngẩn ra, nhưng lập tức gật đầu: "Được thôi, hôm nay ta phải ăn cho công tử sạt nghiệp mới chịu."

