"Tịch dương vô hạn hảo, chỉ thị cận hoàng hôn."
Hoàng Dung khẽ chun chiếc mũi ngọc: "Tên xấu xa này lại bắt đầu rồi."
Tuy câu thơ hắn ngâm nghe rất có ý cảnh, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không nói ra, kẻo tên này lại được thể kiêu ngạo.
Lúc này, mọi người đã thu dọn xong đồ đạc, chuẩn bị lên đường trở về.

