Trời chập tối, cơn mưa rả rích suốt cả buổi chiều cuối cùng cũng tạnh. Mây đen tản đi, trả lại bầu trời xanh thẳm.
Giữa đất trời, một lớp sương mỏng lảng bảng dâng lên, mang theo hương ngai ngái của bùn đất cùng hơi thở mát lành, khiến lòng người dâng lên một cảm giác thư thái khó tả.
Trần Bình An đang thong thả viết thoại bản, đột nhiên hắn ngẩng đầu nhìn mấy cô nương đang nằm ườn trên ghế bập bênh.
"Trước kia các muội chẳng phải rất thích đọc thoại bản sao, sao bây giờ lại chẳng buồn ngó ngàng tới vậy?"

