"Tô Anh, Ngọc Yến, hai muội lần đầu tiên tới chỗ ta, nếu sau này rảnh rỗi thì cứ thường xuyên ghé chơi."
Giang Ngọc Yến vốn đang có chút ủ rũ lập tức bừng bừng sức sống, trong ánh mắt cũng thêm vài phần rạng rỡ.
"Muội biết rồi, Trần đại ca."
Bị Trần Bình An cắt ngang dòng suy nghĩ, Giang Ngọc Yến đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường.

