Rầm ——
Bàn tay trắng nõn của Hoàng Dung đập mạnh xuống bàn.
Xuýt ~ Đau quá.
Nhưng lúc này đó không phải là trọng điểm, Hoàng Dung chỉ vào đống sách chất cao tựa núi nhỏ bên cạnh, tức phồng má nói: "Ý của ngươi là chúng ta phải đọc cho bằng hết đống sách này sao?"

