Chẳng mấy chốc đã đến giữa trưa. Trong một ngày gió hòa nắng ấm thế này, mọi người ở Thanh Phong viện đều đang hóng mát dưới bóng cây.
Lắng nghe tiếng ve râm ran trên cành, Trần Bình An tay cầm quạt giấy thong thả phẩy nhẹ, tay kia nâng cuốn Xuân Thu đọc đến say sưa.
Có điều, cảnh tượng nhàn nhã này lọt vào mắt ai đó lại trở nên vô cùng chướng mắt.
Hoàng Dung mang vẻ mặt u oán nhìn hắn, rồi lại cúi đầu nhìn mấy cuốn y thư dày cộp chưa đọc xong bên cạnh, thầm than không biết tới thuở nào mới nhai hết chỗ này đây.

