Hai người vừa bước vào, cửa đá phía sau đã tự động đóng chặt, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn lên người họ.
Lăng Ngưng Chi lập tức hoàn hồn, vội cúi người hành lễ: “Đệ tử Thanh Toàn, bái kiến chư vị Trưởng Lão! Phúc sinh vô lượng thiên tôn!”
“Vô lượng thiên tôn, Thanh Toàn, cuối cùng ngươi cũng chịu trở về rồi.”
Một vị đạo cô tóc mai bạc trắng, dung mạo như ngọc cổ, tay cầm phất trần, khẽ giọng nói: “Nửa năm nay, bần đạo không ít lần nhắc tới ngươi. Còn tưởng phen này ngươi xuống núi lịch luyện, bị chuyện hồng trần quấy nhiễu, quên mất thân phận của mình rồi chứ.”

