Mặc cho đích mẫu đã ra tử thủ hòng diệt trừ mầm mống này, tiểu tử kia vẫn may mắn thoát nạn, thậm chí ngay từ thuở nhỏ đã lọt vào mắt xanh của lão gia Uất Trì gia, được cất nhắc làm tùy tùng, sau đó ngang nhiên cướp đi mọi thứ vốn dĩ thuộc về hắn.
Những năm qua, vì Ngụy Cung Trình luôn được trọng dụng nên Ngụy gia cũng chẳng dám ra mặt nhắm vào gã. Khó khăn lắm mới đợi được đến ngày ông trời có mắt, tên khốn đó gặp báo ứng biến thành phế nhân, hắn rốt cuộc cũng được như ý nguyện, danh chính ngôn thuận thế chỗ hầu hạ bên cạnh quốc công đại nhân Uất Trì Bằng. Nào ngờ, chỉ vài lần khiến Uất Trì Bằng chướng mắt, hắn liền bị đối phương đá văng không thương tiếc!
Theo như hắn nghĩ, nhất định là do tên khốn Ngụy Cung Trình kia giở trò đâm chọc sau lưng, nên Uất Trì Bằng mới chỗ nào cũng thấy hắn ngứa mắt.

