“Vương thiếu khanh chọn người rất chuẩn.” Thẩm tam gia cười nói: “Trong số mấy vị quốc công, Tề Quốc công Điền Hằng là người tương đối dễ thuyết phục nhất. Nhưng vận khí của hắn cũng tốt, có thể dẫn theo ngần ấy binh lính dưới trướng Điền Hằng toàn thân trở lui, quả thật là một dấu ấn đại công!”
“Đúng vậy.” Ngụy Cung Trình cười gật đầu: “Tiểu thế tử gia kia vận khí cũng không tồi, nhân vật cỡ hắn quả thực rất khó để trốn thoát, đúng là kẻ có phúc khí. Ta lại không ngờ nhanh như vậy đã được gặp lại người quen.”
“Tiểu thế tử của Uất Trì gia thân thiết với ngươi lắm sao?”
“Ồ, thế thì không phải.” Ngụy Cung Trình cười đáp: “Tiểu thế tử vốn không phục huynh trưởng của mình cho lắm, ngày thường cũng chẳng giao thiệp gì với ta, chắc cũng chỉ dừng ở mức đi ngang qua thì nhận ra mặt nhau mà thôi.”

