Người này đã sớm bị đánh dấu, trước đây Trần Khanh vốn cũng từng đề phòng, chỉ là thời gian trôi qua quá lâu, hắn thật sự có phần lơ là mất rồi!
Đó là một lão nhân, trông già nua, gầy gò, y phục cũng hết sức bình thường, nhìn kiểu gì cũng thấy là một ông lão vô hại.
Nhưng Trần Khanh biết rất rõ, lão nhân này rốt cuộc nguy hiểm đến mức nào. Hơn nữa, giữa hắn và lão còn có hiềm khích, bởi ngay trong lần gặp trước, hắn đã từng cướp miếng ăn ngay miệng hổ từ tay lão!
“Sở Giang Vương?”

