“Vì sao lại hỏi chuyện này?”
Trong lòng kính yêu lần đầu dấy lên một tia hoảng loạn. Ngay cả nó cũng không hiểu vì sao mình lại hoảng đến vậy. Cảm giác ấy vô cùng kỳ lạ, cứ như ngày đó Trần Khanh chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra lai lịch của nó, khiến nó thấy hết sức vô lý.
“Ta và ngươi cũng đã ở bên nhau không ít năm rồi. Năm xưa ta mang ngươi từ chỗ Họa Bì tiên sinh về, mấy năm nay cùng nhau trải qua bao sóng gió, tính ra cũng được ba năm rồi nhỉ?”
“Ừm, đúng là cũng đã mấy năm.”

