Trần Khanh vốn đã không còn ôm hy vọng.
Hắn phản ứng đã đủ nhanh, vậy mà vẫn không thể đuổi kịp. Từ Bạch Vân hồ bạc đến Đông Nam giang vực, rồi tới Đông Hải nhập khẩu, ròng rã nửa ngày trời, hắn vẫn không tài nào bắt kịp đối phương. Mà một khi đã vào Đông Hải, càng không thể nào đuổi theo nữa.
Đông Nam đại chiến đã bắt đầu, hắn không thể rời chiến trường quá lâu. Hắn phải trông coi đại cục, mau chóng hoàn thiện việc chiếm lĩnh Đông Nam, đóng kín âm ti, tránh đi mọi rủi ro!
Thế nhưng đúng lúc hắn chuẩn bị từ bỏ, hắn lại nhìn thấy Giang Tiểu Linh đang đứng nguyên tại chỗ chờ mình, một cảnh tượng khó tin đến cực điểm.

