"Đây là..."
Tô Trường Thanh vốn đã nhắm mắt chờ chết, nào ngờ cơn đau trong dự tính mãi vẫn chưa ập tới. Hắn chợt sinh lòng nghi hoặc, chẳng lẽ thủ pháp giết người của nữ nhân kia quá mức dứt khoát, khiến người ta chết đi mà còn chưa kịp cảm nhận được đau đớn?
Nếu vậy thì dường như cũng không tệ, chỉ là có lỗi với gia tộc. Năm xưa khi Tô gia cần người chống đỡ thể diện, chính hai vị huynh trưởng đã đứng ra gánh vác. Nay họ gặp nạn, bản thân hắn chẳng những không tranh thủ được chút lợi ích cuối cùng cho gia tộc, mà đến cả tính mạng mình cũng chẳng giữ nổi, uổng phí bao năm Tô gia dốc tài nguyên bồi dưỡng.
Càng có lỗi hơn cả chính là phụ mẫu. Mẫu thân hắn chỉ là một người phụ nữ yếu mềm, từng nhiều lần dặn dò hắn chớ nên ra mặt thể hiện, có chuyện gì cứ để hai vị đường ca chống đỡ phía trước, lợi lộc nhà ta cũng không thèm tranh giành với họ, nhà chỉ có mình hắn là độc tử, chỉ mong hắn được bình an.

