Không còn đường lui, chỉ có thể xông tới cùng.
Trong ánh mắt Bạch Tố thoáng qua một tia mờ mịt. Kể từ khi chào đời, đây là lần đầu tiên nàng rơi vào tuyệt cảnh như lời mẫu thân từng nhắc đến.
Nhưng nàng không hiểu, rõ ràng bản thân đã quyết định dựa theo lời mẫu thân dạy bảo, rằng vào thời khắc then chốt, không gì đáng tin cậy hơn trực giác của chính mình. Vậy mà tại sao kết cục lại thành ra thế này?
Sự toan tính của đối phương rõ ràng đã nắm chắc nàng sẽ hành động như vậy. Nhưng dựa vào đâu mà kẻ đó lại quả quyết đến thế?

