Logo
Chương 460: Mượn một con gà

Trước cổng son Thái phủ, Hứa Phong dừng chân ngẩng nhìn.

Trước kia hắn vẫn vội vã ra vào, chưa từng thật sự ngắm kỹ tòa trạch viện này. Hôm nay chăm chú quan sát, hắn mới phát hiện nơi góc mái hiên treo không phải chuông đồng, mà là trúc giản chạm hoa văn; trên bức ảnh bích vẽ không phải mãnh thú, mà là đồ phổ cỏ cây trong Kinh Thi, thanh nhã mà vẫn toát lên cốt cách thư hương.

Người gác cổng nhận ra hắn, cười chào: “Trục Phong công tử, đứng trước cửa ngẫm nghĩ gì thế? Chẳng lẽ cánh cổng này còn đáng đọc hơn cả tàng thư các sao?”

“Ta đang định vào.” Hứa Phong mỉm cười gật đầu. “Thái bá phụ đã về phủ chưa?” Rõ ràng biết người ở bên trong, hắn vẫn cố tình hỏi như vậy, chẳng qua là để người giữ cửa cảm thấy câu chào hỏi này đáng cho mình đáp lại tử tế một tiếng.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng