Chương 456: Thật sự là “đại ý thất Kinh Châu”?
Hứa Phong chợt ngẩng mắt, liếc về lầu hai của khách điếm đối diện.
Vừa rồi dường như có một ánh mắt lướt qua, sắc lạnh như mũi kim châm vào da thịt. Nhưng khi ấy toàn bộ tâm trí hắn đều dồn cả vào đám sĩ tử kia, nên không hề để ý. Mãi đến khi mọi người giải tán, dư âm lắng xuống, cảm giác khác thường ấy mới lặng lẽ trồi lên.
“Trục Phong, có chuyện gì vậy?” Triệu Vân khẽ nhíu mày hỏi, ánh mắt men theo hướng nhìn của Hứa Phong ngước lên lầu hai khách điếm, vẻ mặt đầy khó hiểu.

