“Bọn ta đợi ngươi ở khách điếm, Trục Phong, đi sớm về sớm nhé!” Thái Sử Từ cười vang.
Rốt cuộc hắn vẫn không đi cùng Hứa Phong gặp Khổng Dung. Năm xưa, Khổng Dung từng cưu mang mẫu thân hắn, phần ân tình ấy nặng tựa ngàn cân. Nếu thật bị lão chiêu mộ ngay trước mặt, từ chối thì e tổn thương thể diện, nhận lời lại trái với bản tâm, chỉ càng thêm khó xử. Chi bằng tạm gác chuyện này sang một bên, đợi ngày sau lại chậm rãi báo đáp.
“Ta cố vậy...” Hứa Phong gãi gãi sau đầu, cười khổ lẩm bẩm. Cái kiểu nhiệt tình của Khổng Dung, ai từng nếm qua đều rõ. Chỉ một lời từ biệt thôi, e rằng cũng phải dây dưa đến nửa nén hương, hắn thật không dám bảo đảm có thể đi nhanh về nhanh.

