“Tiểu thư, Nguyệt Đán Bình đâu có phần của người, người tới đây làm gì, chi bằng đi ngắm hoa đăng còn hơn...”
Tại một góc khuất trong hàng người, tiểu nha hoàn hạ thấp giọng, khẽ thì thầm bên tai vị tiểu thư đứng trước mặt.
Vị tiểu thư này đôi mắt sáng tựa trăng rằm, dung mạo thanh tú thoát tục, tuy không tô son điểm phấn, nét mặt còn vương chút ngây thơ nhưng đã sớm lộ ra tư dung khuynh thành.
“Chúng ta lặn lội ngàn dặm từ huyện Vô Cực tới đây, rốt cuộc là vì cái gì chứ?”

