Triệu Vân gật đầu.
Hắn tin tưởng nhãn lực của Quan Vũ. Sau trận chiến này, chút tự tin ít ỏi trong lòng hắn sớm đã bị nghiền nát gần hết.
Càng đánh càng hăng, không thể kéo dài; công như lôi đình, thủ tựa thiết bích — thế này thì đấu làm sao? Ai mà gánh vác nổi?
Buổi sáng Trương Phi liều mạng dùng Mệnh Tinh Liêu Nguyên, gầm một tiếng quật ngã tọa kỵ của Lã Bố, đánh tan thần khí của hắn; buổi chiều Quan Vũ liên tiếp tung ra tam trảm, ép Lã Bố đến mức không thể duy trì trạng thái. Đến lượt mình ra trận, phải lấy cái gì ra để liều mạng đây?

