Logo
Chương 20: Năng lực mà thân sĩ khao khát nhất

Nói đoạn, mặc kệ phản ứng của Mai Sâm, hắn gọi vài tên chiến binh đi cùng rồi vội vã lao thẳng vào rừng, bỏ lại Mai Sâm đứng trơ trọi một mình.

"Đại nhân!"

Nhìn bóng Lâm Khắc nhanh chóng khuất dạng nơi cuối đường, Mai Sâm vừa giận vừa cuống, chỉ sợ hắn xảy ra chuyện bất trắc.

La Mạn gia chỉ còn lại mỗi ngài là độc đinh, giao việc cho kẻ khác làm là được rồi, cớ sao cứ phải đích thân dấn mình vào chốn hiểm nguy chứ!

Nhưng sự đã rồi, Mai Sâm chỉ đành hậm hực cắn răng, vội vàng quay đầu ngựa đi tìm Thác Tư Khắc.

Ở một diễn biến khác, Lâm Khắc đang thúc ngựa phi nước đại. Hắn thậm chí còn gia trì sức mạnh của Thỏ phù chú lên con chiến mã mới mua dưới háng, khiến nó phóng đi như bay, bỏ xa đám binh sĩ phía sau, chớp mắt đã tới trang trại thợ săn Lợi Á Tư.

Vừa tới trước cổng, Lâm Khắc đã nghe thấy tiếng la hét đầy hoảng loạn của đám thợ săn và thợ đốn củi vọng ra từ trong trang trại.

Trên khoảng đất trống trước nhà kho, mấy gã thợ săn và binh sĩ đang lăm lăm trường thương cùng cung tên, vừa hò hét phối hợp vừa tìm cách quấy nhiễu hành động của một con đại xà màu lam trắng đang giấu hơn nửa thân mình bên trong.

Dưới đất là thi thể của hai kẻ xui xẻo đã tắt thở từ lâu.

Đứng trước nhà kho, kỵ sĩ Lợi Á Tư bận giáp trụ đầy đủ, tay lăm lăm trường kiếm không ngừng vờn quanh, thỉnh thoảng lại bồi thêm vài nhát chém lên thân con đại xà.

Thanh trường kiếm tinh xảo tuy không thể một nhát đoạt mạng đối phương, nhưng cũng miễn cưỡng phá vỡ được lớp vảy rắn phòng ngự, để lại từng đạo vết thương rướm máu trên người nó.

Nhưng điều này lại càng kích phát hung tính của con ma xà, khiến Lợi Á Tư chống đỡ vô cùng chật vật.

"Là Hải ma xà sao?"

Lâm Khắc liếc mắt liền nhận ra loại ma thú này. Đây là một loài ma thú hình rắn khá phổ biến ở vùng cận hải. Sức mạnh thể chất của chúng ngang ngửa với một con cá mập cỡ bự. Ngư dân ven biển nếu vô tình chạm trán tuy rất nguy hiểm, nhưng nếu trong tay có lao móc thì vẫn có cơ hội trốn thoát khỏi miệng rắn.

Thứ thực sự cần phải dè chừng là Thủy tiễn thuật có thể thi triển khoảng mười lần mỗi ngày, cùng với nọc độc mà nó phun ra.

Uy lực của Thủy tiễn còn mạnh hơn cả mũi tên do kỵ sĩ dùng cường cung bắn ra, có thể dễ dàng xuyên thủng lớp phòng ngự của giáp da, thậm chí là giáp sắt nhẹ.

Tuy nhiên, bấy nhiêu vẫn chưa đủ để xuyên thủng bộ giáp trụ toàn thân của kỵ sĩ.

Dù vậy, nọc độc kia lại có thể len lỏi qua các khe hở trên giáp trụ mà ngấm vào da thịt. Nếu lỡ dính phải mà không mau chóng xử lý, tính mạng vẫn sẽ gặp nguy hiểm như thường.

Chính vì vậy, Lợi Á Tư mới chiến đấu vô cùng gò bó, chỉ sợ sơ sẩy bị đối phương đớp cho một cú.

Lâm Khắc quan sát cục diện, lập tức thúc ngựa đến bên cạnh một gã thợ săn, chẳng nói chẳng rằng giật phăng cây cung trên tay đối phương, kéo căng dây chuẩn bị bắn.

Rắc...

Vừa dùng sức, cây cung đã gãy làm đôi.

Lâm Khắc không khỏi giật giật khóe mắt. Chất lượng cung tên của đám thợ săn này thật đáng quan ngại. Dùng để bắn thỏ, sóc hay gà rừng thì còn tạm, chứ muốn săn thú lớn thì đừng hòng. Bắn chết một con cừu còn khó, cao lắm cũng chỉ có thể dùng để quấy rối mà thôi.

Mà Lâm Khắc lúc này lại sở hữu sức mạnh của một con trâu mộng, dưới lực kéo kinh người ấy, chuyện làm gãy cung quả thực là bình thường đến không thể bình thường hơn.

Trong tay không có cung tên thích hợp, Lâm Khắc dứt khoát rút thanh kiếm một tay bên hông ra, thôi động sức mạnh của Thỏ phù chú cùng Kê phù chú, lao thẳng về phía con Hải ma xà.

Khóe mắt Lợi Á Tư liếc thấy Lâm Khắc xuất hiện thì mừng rỡ trong lòng, thầm nghĩ viện binh vậy mà lại tới nhanh đến thế.

Nào ngờ khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã thấy Lâm Khắc tuốt kiếm xông thẳng về phía này, lập tức sợ tới mức giật thót cả mình.

Ôi Lãnh chúa đại nhân của ta ơi!Ngài chỉ mặc mỗi y phục bình thường, đến cả một bộ giáp da cũng không khoác mà đã dám xông tới đây sao?

Ngài điên rồi à?

Lợi Á Tự còn tưởng Lâm Khắc tuổi trẻ bồng bột, nhiệt huyết bốc lên đầu, đang định lên tiếng ngăn cản thì nào ngờ lại thấy Lâm Khắc hóa thành một đạo tàn ảnh.

Chỉ giậm chân một cái, cả người hắn đã như bay vút lên, nhảy cao tới năm mét, lao thẳng đến đỉnh đầu hải ma xà.

Tiếp đó, mượn trọng lượng cơ thể cùng sức mạnh tăng phúc từ ngưu phù chú, thanh trường kiếm trong tay hắn đâm thẳng xuống đầu hải ma xà!

Rắc!

Dưới sự gia trì của lực đạo mấy trăm cân, thanh đơn thủ kiếm dễ dàng đâm xuyên qua hộp sọ hải ma xà. Chịu cơn đau đớn kịch liệt, con ma thú lập tức điên cuồng vặn vẹo, thân hình đồ sộ trực tiếp tông nát bấy khung cửa kho hàng.

Lâm Khắc cũng bị nó hất văng ra ngoài, thanh đơn thủ kiếm vẫn cắm chặt trên trán đối phương.

Những ngày qua, Lâm Khắc đã lục tục làm thịt mấy chục con gà, làm tê liệt hệ thống báo thức của hơn nửa số dân chúng trấn La Mạn, khiến họ oán thán không thôi. Nhưng bù lại, lượng niệm động lực tích lũy được đã đủ để hắn lưu không trong một thời gian ngắn.

Dù có nhảy từ trên vách núi xuống, hắn chỉ cần đơn thuần sử dụng niệm động lực là đã có thể đạt được hiệu quả như Vũ Lạc thuật.

Thế nên dù bị hất văng, Lâm Khắc vẫn không chịu chút thương tích nào. Thân hình hắn linh hoạt xoay hai vòng giữa không trung, rồi dưới những ánh mắt chấn động của mọi người mà phiêu nhiên đáp đất, đến một hạt bụi cũng chẳng dính vào người, vô cùng tiêu sái!

Về phần con hải ma xà kia vẫn đang điên cuồng giãy giụa, dù là Lợi Á Tự hay các binh sĩ, thợ săn xung quanh đều không dám tiến lên ngăn cản, đành mặc cho con ma thú này xông phá vòng vây tháo chạy ra ngoài. Thế nhưng, sau khi tông sập hai lớp hàng rào của trang viện Thợ Săn, hải ma xà rốt cuộc vẫn không trụ nổi mà từ từ gục ngã mềm nhũn trên mặt đất. Thân thể nó dưới phản xạ thần kinh vẫn còn hơi vặn vẹo, nhưng biên độ ngày càng nhỏ, cuối cùng hoàn toàn bất động, tắt thở triệt để.

Vài tên binh sĩ to gan rón rén tiến lại gần, dùng trường thương trong tay chọc vào vết thương do Lợi Á Tự chém ra trước đó, thấy hải ma xà vẫn bất động như cũ, lúc này mới xác nhận nó đã chết hẳn.

Thấy nguy hiểm đã qua, những hộ dân và tá điền trốn trong trang viện lúc này mới dám ló mặt ra. Nhìn xác con ma xà khổng lồ nằm mềm nhũn trên đất, họ cùng các binh sĩ và thợ săn đồng thanh reo hò vang dội.

"Lãnh chúa đại nhân vạn tuế!"

"Lãnh chúa đại nhân vạn tuế!"

"Lãnh chúa đại nhân vạn tuế!"

Màn thể hiện kinh diễm vừa rồi của Lâm Khắc đã được mọi người thu trọn vào tầm mắt. Dù trước đó con hải ma xà này đã bị Lợi Á Tự làm suy yếu đi không ít, nhưng Lâm Khắc vừa xuất hiện đã dùng một kiếm chém chết nó. Thế nên trong mắt người ngoài, con ma xà này chính là do một tay Lâm Khắc đơn độc hạ gục.

Còn Lợi Á Tự ư? Chẳng qua chỉ là kẻ cầm chân câu giờ mà thôi!

Vì thế, đám đông trong trang viện bắt đầu hô vang tên của Lâm Khắc.

Kị sĩ Lợi Á Tự cũng thu kiếm bước tới, quỳ một gối trước mặt Lâm Khắc, giọng điệu vô cùng cung kính nói: "Đại nhân, đa tạ ngài đã ra tay. Nếu không có ngài, e rằng vừa rồi thuộc hạ đã lành ít dữ nhiều."

Đối mặt với lời tán dương của Lợi Á Tự, Lâm Khắc chỉ mỉm cười nhẹ:

"Không cần phải khiêm tốn, kị sĩ Lợi Á Tự. Ta chẳng qua chỉ may mắn tung đòn kết liễu mà thôi. Chúng ta có thể chiến thắng con ma thú này, ngươi cũng lập công chí vĩ."

"Đại nhân quá khen!"

Lợi Á Tự vội vã cúi đầu miệng nói không dám, đồng thời sắc mặt bên dưới lớp mũ giáp cũng đầy vẻ hoảng sợ.

Nói thật, hắn hoàn toàn không ngờ Lâm Khắc lại mạnh đến nhường này.

Tuy đối phương chỉ tung ra đúng một chiêu, thậm chí tư thế trong mắt Lợi Á Tự còn đầy rẫy sơ hở, nhưng một chiêu mộc mạc không chút màu mè này lại toát lên vẻ đẹp thuần túy của sức mạnh tuyệt đối.Chỉ bật nhảy một cái đã cao tới năm mét, lại thêm một kiếm đâm xuyên hộp sọ ma thú, phần thực lực này Lợi Á Tự tự nhận bản thân tuyệt đối không làm nổi.

Chẳng lẽ đây cũng là ma pháp sao?

Nhưng ma pháp sư chẳng phải đều đứng từ xa ngâm xướng chú ngữ để thi pháp hay sao?

Thôi bỏ đi, ma pháp thần kỳ như vậy, chắc hẳn cũng có thể ban cho con người sức mạnh nhục thân khó tin.

Lợi Á Tự không nghĩ ngợi sâu xa xem thực lực của Lâm Khắc từ đâu mà có, nhưng sự kính trọng hắn dành cho Lâm Khắc là xuất phát từ tận đáy lòng.

Kị sĩ vốn luôn tôn kính cường giả, mà Lâm Khắc hiển nhiên chính là vị cường giả ấy, chưa kể đối phương còn là phong quân của hắn. Bởi thế, lúc này Lợi Á Tự đối với Lâm Khắc chỉ có sự khâm phục và kính trọng, đồng thời cũng triệt để dập tắt những tâm tư nhỏ nhặt trong lòng.

Sau khi khách sáo đôi câu với Lợi Á Tự, Lâm Khắc bước tới trước thi thể hải ma xà, nắm chặt chuôi kiếm, dùng sức rút mạnh ra khỏi đầu nó.

Rắc...

Kiếm gãy rồi.