Con em quý tộc trong học viện ma pháp phần lớn đều không phải động tay làm việc, cầm khoản học phí cùng tiền sinh hoạt hậu hĩnh do gia tộc chu cấp, mới mười mấy tuổi đã xa quê đến đây tầm đạo học nghệ, thế nên rất nhiều kẻ căn bản chẳng có chút khái niệm nào về vật giá.
Chỉ cần khéo ăn khéo nói một chút là đã có thể phỉnh phờ khiến bọn chúng xoay mòng mòng, dễ dàng móc ra khoản tiền gấp mấy lần giá trị thật để mua lấy những món đồ hào nhoáng vô dụng.
Thậm chí có kẻ chỉ vì một nhành hoa đẹp để dỗ dành người trong mộng mà sẵn sàng vung ra cả nắm tiền vàng.
Bởi vậy, nền kinh tế của không ít thành trấn ven bờ Hoàng Kim hà đều nhờ vào lũ học sinh quý tộc ngốc nghếch... à không, hào phóng trong học viện chống đỡ.

