Nghe những lời đằng đằng sát khí nhưng lại vô cùng kiên quyết của Đái Duy, Lâm Khắc không khỏi ngẩn người, ánh mắt nhìn hắn cũng thêm vài phần tán thưởng.
Lâm Khắc khẽ mỉm cười, đứng dậy nói: "Ta không thể làm đến mức vì dân thỉnh mệnh, nhưng đối xử bình đẳng thì không thành vấn đề. Dù là quý tộc hay bình dân, trong mắt ta đều như nhau cả."
Nói đoạn, Lâm Khắc đưa mắt nhìn chằm chằm vào đám người có mặt, âm trầm nói: "Đừng ỷ mình là công thần rồi muốn làm càn làm bậy. Ta có thể cho các ngươi chút ưu đãi, nhưng nếu kẻ nào dám làm ra chuyện trời giận người oán, ta tuyệt đối không khách khí đâu!"
"Tất nhiên, ta vốn là người hiền lành, các ngươi nếu không muốn thì ta cũng chẳng ép. Có điều, để tránh tin tức lọt ra ngoài, ta sẽ xóa bỏ ký ức của các ngươi. Yên tâm đi, ta cũng có chút tâm đắc với ma pháp linh hồn, đảm bảo sẽ không khiến các ngươi phải chịu đau đớn đâu!"

