Trong một khu doanh trại ngoài thành, sau khi thu hồi tâm thần điều khiển bức tượng, Lâm Khắc từ từ mở mắt. Hắn nhìn về phía thành A Lai Kỳ Á, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
"Mạc La Ni Tạp bá tước, đa tạ ngươi đã đưa tới mười vạn nhân công."
Trong mắt Mạc La Ni Tạp bá tước, mười vạn người này chỉ là lũ lưu dân không chốn dung thân, là mầm mống gây bất ổn cho quyền thống trị của y, thế nên y mới gấp rút tìm cách tống khứ cho rảnh nợ.
Nhưng đối với Lâm Khắc, đây lại là nguồn nhân lực cực kỳ chất lượng.

