Đến mức một số kỵ sĩ tính tình chất phác không chịu nổi sự dày vò trong lòng, bèn chủ động xin ra trận, yêu cầu lên tuyến đầu tường thành để kề vai chiến đấu cùng các binh sĩ La Mạn khác.
Thế nhưng tất cả đều bị Kiệt Thụy từ chối. Hắn lấy cớ rằng có nhiệm vụ quan trọng hơn cần giao phó, bảo họ hãy cứ dưỡng tinh súc nhuệ trước.
Lời nói và hành động ấy khiến đám kỵ sĩ cảm động đến rơi nước mắt, rối rít hứa hẹn đợi sau khi chiến tranh kết thúc nhất định sẽ cùng Kiệt Thụy cạn chén tâm tình. Bọn họ còn khẳng định sẽ nói giúp, xin giảm nhẹ tội cho hắn trong vụ chém chết Đồ Nhĩ Tư nam tước.
Thế nhưng bọn họ đâu hay biết, Kiệt Thụy chỉ đơn thuần cảm thấy đám người này quá vướng víu tay chân mà thôi.

