Trong đại điện, Ngân Mao Hống với bộ lông bạc toàn thân bóng mượt đang cuộn mình trên lớp gấm vóc dày dặn, hoa lệ. Xung quanh hắn bày đầy những vật trang trí tựa bảo tháp, không ngừng tỏa ra nguyên lực.
Từng luồng nguyên lực hóa thành dòng suối nhỏ, cuồn cuộn chảy vào miệng mũi của đại hống.
Nghe xong lời Tầm Ngạc, Ngân Mao Hống chợt hắt hơi một cái.
“Ngươi nói cái gì!”

