"Đã lâu như vậy rồi, đám chủng tộc kia dù có phế vật đến mấy thì cũng phải học được chút da lông rồi chứ."
Ung Chi Kỳ mắng chửi văng cả nước bọt. Dĩ nhiên, lão cũng chỉ mắng cho hả giận mà thôi, có chiếu lệnh của đan tước tộc, lão nào dám làm trái.
"Lão đệ, bọn chúng rành rành là ức hiếp đệ hiền lành thật thà đấy!"
Những lời truyền âm cằn nhằn của Ung Chi Kỳ chẳng làm Thẩm Xán mảy may dao động. Hắn từ đầu đến cuối đều hiểu rất rõ, ngoại trừ hai chữ "thật thà" ra, trước mặt đan tước tộc, hắn chẳng có quân bài tẩy nào cả.

