Cách tổ miếu trăm dặm, trên một gốc cây cổ thụ vẫn nằm trong phạm vi Trích Viêm tộc địa, Dương Đoan đạp chân lên cành cây, phóng tầm mắt nhìn về hướng Trích Viêm tổ miếu.
Trong đôi mắt hắn hằn lên những tia máu, phản chiếu lại cảnh tượng mà Thạch Huyền đang nhìn thấy.
Từ lúc bước vào Kế Địa, những tin tức hắn nghe được dọc đường đúng là thổi phồng quá mức. Cái gọi là Chích Viêm bộ lạc này làm gì có phòng ngự, rặt một mớ sơ hở.
Hắn cứ thế nghênh ngang đi vào mà chẳng gặp phải bất kỳ sự cản trở nào.

