Chiếc khóa trường sinh này đã được nàng đeo trên người từ thuở nhỏ, nó có liên quan mật thiết đến thân thế của nàng.
Thấy Đoàn Chính Thuần chỉ dựa vào một miếng ngọc bội đã nhận ra Vương Ngữ Yên, A Chu lập tức nghĩ đến chiếc khóa trường sinh liên quan đến thân thế của mình. Nàng bèn lấy nó ra, khẽ khàng vuốt ve, thầm mong một ngày nào đó bản thân cũng có thể giống như Vương Ngữ Yên, tìm lại được cha mẹ ruột.
Chỉ là chưa vuốt ve được bao lâu, mỹ phụ trung niên với gương mặt hiền hậu bên ngoài xe ngựa bỗng thất thanh kinh hô, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc khóa trường sinh trong tay nàng.
"Tinh Trúc!"

