Logo
Chương 31: Tô Ly mãn nguyện

"Hừ! Tiểu tăng hành sự quang minh chính đại, một thân chính khí! Há lại sợ mấy lời đồn đại nhảm nhí này?"

Cưu Ma Trí căn bản không nghe lọt tai, y luyện võ công chính là để ra oai trước mặt người đời!

Y chỉ có một tâm nguyện duy nhất, đó là luyện thành toàn bộ Thiếu Lâm thất thập nhị tuyệt kỹ, sau đó xông thẳng lên Thiếu Lâm, ngay trước mặt đám tự xưng là cao tăng kia thi triển một mạch từ đầu đến cuối bảy mươi hai tuyệt kỹ, để cho đám hòa thượng đó chống mắt lên xem y lợi hại đến mức nào.

"Thí chủ cứ việc đọc đúng sự thật, còn dùng thế nào, đó là chuyện của tiểu tăng."

"Tiếp tục đọc tâm pháp hàng ma chưởng đi, ngày mai ngươi hãy diễn luyện một mạch chiêu thức của hai môn võ công này cho tiểu tăng xem, đến lúc đó ta sẽ vẽ lại đồ hình."

Không nghe thì thôi, cứ coi như hòa thượng tụng kinh vậy!

Cưu Ma Trí căn bản không cho Tô Ly cơ hội mở miệng, quay sang thúc giục hắn tiếp tục đọc thuộc lòng tâm pháp cùng bí quyết tu luyện của hàng ma chưởng.

Tô Ly bĩu môi, hắn cũng chẳng buồn khuyên can thêm, không nghe thì mặc xác.

Dù sao đến lúc rước lấy sự truy sát của Thiếu Lâm, y cũng phải ra tay đánh một trận.

Với võ công của Cưu Ma Trí, chắc chắn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ là số lần ra tay càng nhiều, giao đấu càng kịch liệt, nội thương của gã bộc phát sẽ càng nhanh.

Điều này đối với hắn mà nói, ngược lại là một chuyện tốt.

Có điều, hắn cũng phải nghĩ cách kiềm chế y một chút, dù sao lúc này hắn vẫn chưa có pháp môn hấp thu nội lực của Cưu Ma Trí.

Trông mong một kẻ tẩu hỏa nhập ma như Cưu Ma Trí chủ động truyền nội lực cho mình, chuyện này rõ ràng không hề thực tế.

Coi y như trạm sạc nội lực cũng được, nhưng phải khống chế thời gian, tốt nhất là đợi sau khi hắn lấy được Bắc Minh thần công thì tên này mới bộc phát toàn diện.

Hoàn hảo!

Quốc sư à quốc sư, ta thật sự quá thích ngươi rồi, ngươi cứ điên cuồng mà luyện đi!

Hai người phối hợp ngày càng ăn ý, một người thấp giọng đọc tâm pháp khẩu quyết, bí quyết tu luyện cùng phương pháp hóa giải, người kia thì cắm cúi chép nhanh, thoắt cái giấy tờ đã chất đầy bên cạnh.

Sáng sớm hôm sau, trong khu rừng bên ngoài Vô Tích thành.

"Sao lại thế này?"

Cưu Ma Trí quỳ một gối trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi, tay phải bóp chặt thân cây bên cạnh, dùng sức xé toạc một mảng vỏ cây lớn.

Dáng vẻ này, làm gì còn nửa phần khí chất của một bậc cao tăng.

Mới ban nãy, trời vừa hửng sáng, Cưu Ma Trí đã hớn hở gọi Tô Ly thức dậy, kéo tới khu rừng ngoài Vô Tích thành.

Y thúc giục Tô Ly diễn luyện một lượt chiêu thức của đại vi đà chử và hàng ma chưởng.

Tô Ly đã sớm ghi nhớ toàn bộ chiêu thức của Thiếu Lâm thất thập nhị tuyệt kỹ vào trong đầu, lúc thi triển vô cùng lưu loát, hoàn toàn không có chút trúc trắc nào của người mới luyện lần đầu.

Có điều hắn chỉ đánh ra chiêu thức chứ không hề vận chuyển nội công tâm pháp, nên hai môn võ công này cũng chỉ là hữu hình vô thần mà thôi.

Cưu Ma Trí hớn hở vẽ lại chiêu thức của hai môn võ công thành đồ phổ. Y tuy cũng có khả năng nhìn qua không quên, nhưng lại chẳng thể đạt tới mức độ như Tô Ly. Nếu thời gian dài không xem lại, y thật sự sẽ quên mất, cho nên bắt buộc phải đóng thành sách.

Vừa tổng hợp xong chiêu thức của hai môn võ công thành sách, y liền nóng lòng thử luyện tập hàng ma chưởng.

Nào ngờ vừa luyện thử, y liền triệt để câm nín.

Phương diện chiêu thức võ công căn bản không làm khó được y, nhưng tâm pháp...

Tâm pháp của hàng ma chưởng không hề khó hiểu, nhưng bất luận y thử thế nào, mỗi khi vận hành nội lực theo lộ tuyến ghi trong tâm pháp, nội lực của y luôn tiêu tán một cách khó hiểu ngay trong kinh mạch.Giống hệt như hai mươi tám môn tuyệt kỹ Thiếu Lâm khác mà trước đó y từng thử luyện.

Sau khi có được ba mươi sáu môn tuyệt kỹ Thiếu Lâm, y từng muốn luyện thành toàn bộ, nhưng mặc cho y nỗ lực ra sao, cuối cùng cũng chỉ luyện thành tám môn.

Hai mươi tám môn còn lại trước sau vẫn không thể luyện thành. Y vốn nghĩ ba mươi sáu môn kia biết đâu mình lại luyện được, nhưng đến khi thật sự bắt tay vào, hiện thực lại tát cho y một cú đau điếng.

Y không thể nào chấp nhận nổi!

Thử lại vi đà chử xem sao!

Ánh mắt Cưu Ma Trí lóe lên vẻ ngoan tuyệt, y chuyển sang thử vận dụng vi đà chử.

Thế nhưng, khi y bắt đầu vận chuyển nội lực theo lộ tuyến tâm pháp của vi đà chử, nội lực trong cơ thể đột nhiên lại trở nên phiêu hốt bất định.

"Phải bình ổn lại... cho tiểu tăng!"

Cưu Ma Trí trợn trừng hai mắt, vằn vện tơ máu. Y nghiến răng nghiến lợi, y phục trên người bay phần phật, phát ra những tiếng "bôm bốp". Đây chính là biểu hiện của việc vận chuyển nội công đến mức cực hạn.

Y thật sự liều mạng rồi.

Tô Ly vội vàng đứng thẳng người, căng thẳng nhìn về phía Cưu Ma Trí. Không phải chứ, có cần thiết phải liều mạng đến mức này không?

Không cần mượn nhờ tiểu vô tướng công mà vẫn luyện thành tám môn tuyệt kỹ Thiếu Lâm, thành tựu này đã chỉ đứng sau vị Thập Tam Tuyệt thần tăng trong truyền thuyết kia rồi. Thiếu Lâm ngày nay lại càng chẳng có ai đạt được đến cảnh giới như y.

Nhìn Cưu Ma Trí đang nghiến răng nghiến lợi trước mặt, khóe miệng rỉ máu vì dùng sức quá độ, trong lòng Tô Ly bỗng dâng lên một niềm kính phục khó hiểu.

Có tinh thần liều mạng thế này, làm việc gì mà chẳng thành công cơ chứ!

Cưu Ma Trí gầm lên một tiếng, thanh vi đà chử trong tay - thứ y tiện tay "cuỗm" từ một ngôi chùa gần đó để luyện công - đột nhiên vung mạnh xuống. Chỉ nghe một tiếng "ầm" vang dội, tảng đá lớn trước mặt y vậy mà lại nổ tung.

Vậy mà y thật sự luyện thành rồi!

"Chúc mừng quốc sư, chúc mừng quốc sư! Thành công nắm giữ môn tuyệt kỹ Thiếu Lâm thứ chín, phóng mắt nhìn khắp các vị cao tăng lịch đại của Thiếu Lâm, quốc sư tuyệt đối xứng danh là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả!"

Tô Ly lúc này chẳng khác nào tên tay sai xun xoe bên cạnh đại ma đầu, ngay khoảnh khắc y thần công đại thành liền nhảy ra chúc tụng.

Cưu Ma Trí thở hắt ra một ngụm trọc khí, cười rạng rỡ như một đứa trẻ, vô cùng ngây thơ.

Y biết ngay mà, thiên phú sờ sờ ra đó, làm sao có thể không luyện thành cơ chứ!

Lời tâng bốc của Tô Ly rất hợp ý y, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ vẻ khiêm tốn một chút: "Tô thí chủ quá khen rồi. Truyền thuyết kể rằng Đạt Ma tổ sư một mình nắm giữ trọn vẹn Thiếu Lâm thất thập nhị tuyệt kỹ, tiểu tăng chẳng qua mới luyện thành chín môn, vẫn còn kém xa lắm."

Chí hướng của y rất lớn, muốn sánh vai cùng Đạt Ma.

Nghe Cưu Ma Trí nói vậy, Tô Ly mím môi. Kẻ "thông minh" nào truyền ra cái lời đồn nhảm nhí này vậy?

Chưa nói đến cái khác, chỉ riêng môn hàng ma trượng mà Cưu Ma Trí vừa luyện lúc nãy đã là do phương trượng đời thứ tám của Thiếu Lâm sáng tạo ra, chứ đâu phải Đạt Ma tổ sư.

Ngoài ra, trong Thiếu Lâm thất thập nhị tuyệt kỹ, ít nhất cũng có đến một nửa là do các vị cao tăng lịch đại của Thiếu Lâm sáng tạo ra, Đạt Ma tổ sư đào đâu ra mà học?

Nhưng nếu bảo Đạt Ma tổ sư nắm giữ ba mươi sáu môn tuyệt học, chuyện này hắn ngược lại có chút tin tưởng.

Cưu Ma Trí lập tức quyết định rèn sắt khi còn nóng, tùy tay rút giấy bút ra, lại bắt Tô Ly tiếp tục đọc nhẩm tâm pháp của sư tử hống cùng khứ phiền não chỉ.

Thế rồi, ý chí chiến đấu vất vả lắm mới khôi phục được của Cưu Ma Trí lại một lần nữa bị dập tắt ngúm.

Hai môn võ công này không hề có ngoại lệ, y lại... lại... lại thất bại rồi!

"Quốc sư, hay là ta đọc nhẩm thêm vài môn võ công nữa để ngươi thử lại xem sao?"Tô Ly tiếp lời xúi giục.

Tâm tình Cưu Ma Trí đã bình ổn lại đôi chút, y chậm rãi lắc đầu: "Đại vi đà chử chung quy cũng chỉ là ngoại lệ mà thôi, tiểu tăng dự định tĩnh tâm lại, dành thêm chút thời gian cho mấy môn võ công này, biết đâu lại thành công."

Nói tóm lại, y định cưỡng ép luyện thử từng môn một!

Nhớ năm xưa, hai mươi tám môn tuyệt kỹ kia y đã kiên trì thử luyện ròng rã suốt ba mươi năm trời, trong khi ba môn võ công này, y mới chỉ thử vỏn vẹn đúng một lần!

Thành hay bại, không thử thêm vài lần sao biết được chứ?

Nhỡ đâu lần sau lại luyện thành thì sao?

Cưu Ma Trí lại khôi phục dáng vẻ hừng hực khí thế như trước.

Tô Ly nhìn bộ dạng tràn trề ý chí chiến đấu của Cưu Ma Trí, trong lòng cảm thấy vô cùng an ủi.

Cố lên nhé, quốc sư!