Logo
Chương 1646: Bình đầy không kêu, bình vơi kêu leng keng (1)

Khi thuyền hàng rời cảng, sắc trời vẫn còn sáng.

Chỉ là so với con thuyền lớn của đám người Đế Thích Thiên, chiếc thuyền hàng do Nê Bồ Tát mua lại này rõ ràng kín đáo hơn nhiều. Thân thuyền không lớn nhưng ăn nước rất đầm, sau khi rời cảng cũng không chạy hết tốc lực, mà duy trì tốc độ không nhanh không chậm, nương theo từng nhịp sóng thong thả hướng ra khơi xa.

Ban đầu, các thuyền viên đứng trên boong còn có thể thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng con thuyền khổng lồ kia trên mặt biển phía xa.

Nhưng chỉ nửa canh giờ sau, khi khoảng cách dần bị kéo giãn, cộng thêm mặt biển mênh mông sóng nước dập dềnh, con thuyền lớn kia đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của những thuyền viên bình thường này.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng