Những đám mây trắng vốn lơ lửng trên bầu trời Nga Mi Sơn, lúc này lại như bị một loại đạo vận khó tả khẽ khàng lay động.
Tầng mây không còn đơn thuần trôi dạt, mà lấy bầu trời phía trên Luyện Công Lâm làm trung tâm, từ từ hội tụ rồi chầm chậm trải ra, tựa như một tấm màn trời được người ta nhẹ nhàng vuốt phẳng rồi lại cuộn tròn.
Thế nhưng, điều quỷ dị là, rõ ràng bên trong Luyện Công Lâm đã phong khởi vân dũng, nhưng cành lá, hoa cỏ trong rừng lại chẳng hề lay động lấy nửa phần.
Từng phiến lá xanh lặng lẽ bám trên đầu cành.

