Mấy người Tống Viễn Kiều và Trương Tùng Khê tự hỏi lòng mình, thời gian họ dành ra để tu luyện trong cả một năm, e rằng cũng chẳng bằng bốn tháng qua của Cố Thiếu An.
Cần mẫn như thế, lại thêm thiên phú kinh người, sao có thể không thăng tiến cho được?
Trương Vô Kỵ đứng một bên, cảm nhận chân khí trong cơ thể mình chỉ nhiều hơn bốn tháng trước vỏn vẹn một thành, không hiểu sao lại cảm thấy bốn chữ "thiên đạo thù cần" kia có chút chói tai.
"Ầm!"

