Không hề có chút dấu hiệu mượn lực, Đông Phương Bách lúc này tựa như một bóng ma, thân hình nhẹ bẫng lướt khỏi ghế thái sư.
Tà trường bào đỏ rực vạch ra một vệt tàn ảnh như ngọn lửa giữa không trung. Giây trước Đông Phương Bách còn ngồi trên ghế thái sư, chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Cố Thiếu An, khoảng cách giữa hai người chưa đầy ba thước.
Một bàn tay chẳng biết đã giơ lên từ lúc nào, vỗ thẳng xuống bả vai Cố Thiếu An.
Toàn bộ quá trình không hề phát ra nửa điểm tiếng xé gió, quả thực vô cùng quỷ dị.

