Trong sự tĩnh mịch gần như ngưng đọng ấy, không biết đã trôi qua bao lâu, giọng nói của Mai Giáng Tuyết chợt vang lên, tựa như một viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, mang theo nỗi hoang mang và đau đớn đặc quánh không sao tan nổi:
"Ân công..."
Mai Giáng Tuyết lặng lẽ nhìn đống lửa trước mặt, cất tiếng hỏi như một đứa trẻ ngây ngô nhất: "Mai Sơn thế gia ta gặp phải đại họa này, nguyên nhân chính là vì tổ phụ và phụ thân muốn thế thiên hành đạo, tiêu diệt Quỷ Thủ bang cùng Tứ Hải đường đang gây họa cho một phương."
"Nếu như Mai Sơn thế gia chúng ta không lo chuyện bao đồng này, không nghĩ đến việc trừng trị bọn buôn người của Quỷ Thủ bang kia, thì có phải... có phải sẽ không chuốc lấy họa sát thân không?"

