Không còn bình phong che chắn, ánh đèn xung quanh rọi sáng dung mạo của người nọ.
Đây là khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ của một nam tử, làn da mịn màng trơn bóng hơn cả xử nữ, tỷ lệ ngũ quan hoàn mỹ như thể được ông trời tinh tâm điêu khắc. Thu hút ánh nhìn nhất là đôi mắt nhỏ dài mà thâm thúy, đồng tử mang một màu nâu nhạt kỳ dị, khóe mắt hơi xếch lên. Vốn dĩ đôi mắt ấy phải mị hoặc câu hồn, nhưng lúc này lại ẩn chứa sự âm lãnh và vô tình thấu xương.
Trên đầu gã tùy ý cài một chiếc trâm ngọc, vài lọn tóc đen rủ xuống bên má. Trên người khoác một bộ trường bào màu vàng cắt may vừa vặn, càng tôn lên nước da trắng như tuyết cùng khí độ âm nhu quỷ bí, tựa như một con yêu mị diễm lệ dạo bước dưới ánh trăng.
Nếu có võ giả kiến thức rộng rãi ở Đại Nguyên quốc tại đây, chỉ cần nhìn dung mạo và ngoại hình này là có thể nhận ra thân phận của gã.

