Dưới chân Bàng Ban như thể đang đạp trên mặt nước, những gợn sóng vô thanh mà hữu hình lấy lòng bàn chân hắn làm trung tâm lan tỏa ra xung quanh, tạo thành từng vòng gợn sóng màu tím dập dềnh giữa không trung.
Gió núi vẫn không ngừng thổi khiến trường bào của Bàng Ban bay phần phật. Trên gương mặt tà dị tuấn vĩ kia chẳng mảy may lộ ra buồn vui, chỉ có sự bình thản và lạnh lùng đến cực điểm.
Ánh mắt hắn sắc bén như lưỡi đao khai thiên, chậm rãi quét qua phía dưới.
Phàm là kẻ nào chạm phải ánh mắt Bàng Ban, đều có cảm giác như bị mãnh thú chốn rừng sâu nhìn chằm chằm.

