Đối mặt với thái độ cứng rắn của Hoàng Tuyết Mai, bốn người vừa định tiến lên ngăn cản lập tức cứng đờ người, vội vàng lùi bước, cúi gầm mặt xuống.
Hoàng Tuyết Mai quay đầu ra hiệu cho Cố Thiếu An, sau đó vận khinh công, lao thẳng lên con đường núi phía trước.
Thân ảnh hai người lướt đi vun vút như gió.
Dọc đường, đường núi càng lúc càng dốc đứng hiểm trở, hai bên quái thạch lởm chởm, cây cối um tùm che khuất ánh mặt trời.

