Phóng tầm mắt nhìn lại, bức tường gạch xanh cao vút kéo dài sang hai bên tả hữu, gần như không thấy điểm dừng. Thấp thoáng sau bờ tường là những mái hiên cong vút, đấu củng xếp chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp, đổ bóng râm đậm nét dưới ánh nắng chiều, phần nào cho thấy không gian bên trong sâu thẳm và vô cùng phức tạp.
Ánh nắng chiều cuối thu mang theo chút hơi lạnh, rọi xuống cánh cổng sơn trang trang nghiêm túc mục.
Hai cánh cổng bằng gỗ mun dày nặng, chạm khắc những hoa văn mây cổ kính đang đóng chặt, tựa như cái miệng khổng lồ của một con cự thú đang lặng im.
Mặt đất lát đá xanh trước cổng được mài nhẵn nhụi, bằng phẳng. Trải qua không biết bao nhiêu thế hệ người qua lại giẫm đạp và mồ hôi thấm đẫm, mặt đá ánh lên một thứ ánh sáng bóng loáng, ôn nhuận.Bức tường gạch xanh cao vút kéo dài sang hai bên tả hữu, gần như không thấy điểm dừng. Dưới ánh nắng, bóng râm đổ xuống đậm nét, càng tăng thêm vài phần ngột ngạt, áp bách.

