Thân hình hắn phiêu dật, mũi chân điểm nhẹ trên cành lá, chỉ vài cái chớp mắt đã lướt đi xa mấy dặm.
Có điều, đi thêm vài dặm nữa, Cố Thiếu An không biết chợt nghĩ tới điều gì, đột ngột chuyển hướng. Hắn không đi về phía biệt uyển ở mạn tây Đại Nga sơn, mà hướng thẳng đến một chốn u tĩnh, hiếm dấu chân người ở lưng chừng núi.
Không lâu sau, băng qua một rừng trúc rậm rạp, cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên rộng mở.

