Tòa lầu này trông khá bề thế, trên tấm biển hiệu nền đen chữ vàng viết ba chữ lớn "Giang Nguyệt lâu", nét bút cứng cáp mạnh mẽ. Bên trong văng vẳng tiếng người ồn ào, tỏa ra mùi rượu thịt thơm phức, gã sai vặt đón khách ở cửa thì tinh mắt nhanh chân, rõ ràng đây là một chốn ăn chơi bậc nhất trong thành.
Cố Thiếu An rảo bước đi vào. Đại sảnh tầng một rất rộng rãi, hầu như đã kín chỗ. Thương nhân, văn nhân, giang hồ khách ngồi lẫn lộn, vô cùng ồn ào náo nhiệt.
Hắn không dừng lại ở tầng một mà theo sự dẫn đường của điếm tiểu nhị đi thẳng lên tầng hai, tìm một nhã tọa bên cửa sổ. Nơi này tầm nhìn cực tốt, vừa có thể nhìn bao quát cảnh đường phố bên dưới cùng một phần bến tàu, lại tương đối thanh tĩnh.

