Vụn gỗ và giấy vụn bay lả tả quanh người Trần Cảnh.
Ánh mắt hắn nháy mắt đã khóa chặt kẻ tập kích bên ngoài cửa sổ.
Đó là một bóng người cao gầy, tóc xõa tung, ánh mắt hung tợn, trong tay lăm lăm một cây bàn long côn bằng tinh thiết.
Kẻ này rõ ràng phát hiện trong phòng có tiếng động lạ nên đến tra xét, lại đúng lúc phía xa vang lên tiếng quát tháo, gã mới không chút do dự ra tay với cái bóng bên cửa sổ.

