Trần Cảnh ném Tần Tang vào gian ngục đối diện, phủi bụi trên tay, cười nhạt nói:
"Lão già này nghĩ không thông, cứ nằng nặc đòi tự chui đầu vào lưới. Các ngươi cứ ở trong ngục này mà thong thả ôn chuyện cũ đi."
"Biết đâu sau này lại có thêm người quen vào đây nữa đấy."
Cú ném này khiến toàn thân Tần Tang đau đớn kịch liệt, nhưng thần trí vốn đang mơ hồ lại nhờ vậy mà tỉnh táo hơn vài phần.

