Một kiếm lập công, thân hình Doãn Tử Kính không hề dừng lại dù chỉ nửa khắc.
Mũi chân điểm nhẹ, y đã lướt thẳng vào giữa đám sơn tặc đang hoảng loạn trên đầu tường.
Kiếm quang tuôn ra liên miên như mưa sa, vừa thanh thoát lại vừa chí mạng. Y đi đến đâu là người ngã ngựa đổ đến đó, tung hoành như chốn không người.
Ngay lúc kiếm quang của Doãn Tử Kính đang tung hoành, đại sát tứ phương, Lê Định Phương và Trần Cảnh mới đuổi tới nơi, cả hai cùng lộn người vọt lên đầu tường.

