Doãn Tử Kính cười khẩy, thản nhiên nói: "Ngươi chẳng lẽ cho rằng trên con đường võ đạo, luyện đến Chu Thiên viên mãn thì đã là điểm cuối rồi sao?"
Đại đương gia cả người run lên, ánh mắt rực sáng như đuốc:
"Ngươi... ngươi rốt cuộc đã luyện đến cảnh giới nào?"
Doãn Tử Kính tay cầm kiếm chắp sau lưng, thong thả bước tới. Giọng nói y nhạt nhòa tựa như vọng lại từ cõi xa xăm: "Tu vi của ta, dĩ nhiên phải xếp trên Chu Thiên viên mãn."

