Vệ Vô Yếm hờ hững nói: "Dám làm kinh động khách nhân ngay trên địa bàn Vệ gia trang ta, đây là tội thứ nhất. Hôm nay phái người ra tay với người của Vệ gia trang, đây là tội thứ hai. Chỉ dựa vào hai điểm này, các ngươi đã đáng chết rồi!"
Sắc mặt trung niên tướng quân hơi biến đổi, hắn lập tức lùi về phía sau đám binh lính, trầm giọng nói: "Lục Ngự hoàng thành này là thành trì của hoàng triều, do Lục Ngự hoàng chưởng quản, từ khi nào lại trở thành địa bàn của Vệ gia trang ngươi?"
"..."
Vệ Vô Yếm không nói nhảm nửa lời, tiện tay vung lên, trường mâu hóa thành một đạo tàn mang, đột ngột bắn vọt tới.

